top of page
Tìm kiếm

"Điểm tựa" và "chỗ dựa"

Ảnh của tác giả: Kelvin Hoàng
Kelvin Hoàng
1 thg 8, 2024
2 phút đọc

Đã cập nhật: 22 thg 11, 2024

"Chúc họ thật nhiều sức khoẻ và an yên!"


Hai mẹ con ngồi tâm sự với nhau sau một ngày dài làm công việc của mình giữa thủ đô, với tôi có lẽ là một khoảnh khắc tương tự cảm giác trải nghiệm một kỳ quan, vô cùng hiếm có.


"Điểm tựa" của họ là chiếc ghế đá, và "chỗ dựa" của họ chính là đối phương.

Trước khi trưởng thành và trở nên độc lập, bạn vẫn luôn là sinh vật đi tìm điểm tựa. Và khi đủ trưởng thành, bạn lại muốn tìm một chỗ dựa để an yên.


Vòng lặp này chỉ kết thúc khi một người không còn bám chấp vào cả khát khao về sự viên mãn hay nỗi sợ mất mát đau thương, không còn thèm muốn những thứ nằm ngoài tầm với, không dùng vật chất để định giá cho tâm hồn, không còn thần tượng sùng bái Idol hay KOL nào đó, tâm trí họ mới thực sự tự do.


Đã bao giờ thần tượng của bạn là cha mẹ mình? Hay chỉ đến khi phải trải nghiệm đau thương từ mất mát, bạn mới biết sùng bái và gập lưng hành lễ tại nghĩa trang?


Có những bài học trong đời mà nếu học được nó càng sớm, tự bạn sẽ càng tránh được nhiều bài học đến cùng những trải nghiệm mất mát lớn hơn ở cuộc đời. Nỗi đau luôn dấu hiệu mang theo cơ duyên tốt,   giống như khi tuyệt vọng đến mức chạm đáy, bạn chỉ có thể cảm nhận điều tốt hơn trong tâm trạng trong những ngày tiếp theo, vì đáy rồi, không tệ hơn được nữa.


Cũng không cần phải sợ hãi khi mất đi một ai cả. Một chương sinh mệnh của con người, ngoại trừ cha mẹ ra, tất cả những người khác đôi khi chỉ dạy bạn cách họ đến và đi.

Gần đây những người đồng hành cùng tôi khiến tôi thắc mắc, và cũng khiến tôi củng cố đáp án của mình:


Món quà lớn nhất ta có thể trao cho đấng sinh thành, đó là bản thân ta có "điểm tựa" là chính mình, và một "chỗ dựa" mang tên "bạn đời", để có thể cười vô tri với niềm hạnh phúc và sự an yên!


 
 
 

Bình luận

Đã xếp hạng 0/5 sao.
Chưa có xếp hạng

Thêm điểm xếp hạng
bottom of page