top of page
Tìm kiếm

Sao băng

Ảnh của tác giả: Kelvin Hoàng
Kelvin Hoàng
15 thg 1
5 phút đọc


Gửi em,

Cũng giống như cách nhận thức của em thay đổi theo năm tháng, định nghĩa về tình yêu thường trải qua ba giai đoạn.

Giai đoạn thứ nhất là những năm tháng ảo tưởng của thanh xuân, khi con trai theo đuổi bạch tuyết, còn con gái đi tìm bạch mã hoàng tử. Đó là quãng thời gian người ta sẵn sàng đấu tranh hết mình vì một tình yêu tự huyễn hoặc là đẹp, để rồi không ít lần nhận lại sự hối hận của thanh xuân.


Phải trải qua cú sốc ấy, em mới bắt đầu tỉnh ra và tự hỏi: chẳng lẽ chỉ vì một người đẹp ngang tàn mà mình lại phải làm khổ bản thân đến thế, chẳng lẽ tự trọng của chính mình thực sự thấp đến vậy sao. Và chính anh cũng đã từng theo đuổi những thứ như vậy. Để rồi nhận ra, con người thật dễ thay đổi, chỉ có trái tim đong đầy tình yêu trọn vẹn, mới khó mà đổi thay. Người đong đầy nó, luôn là người đau đớn nhất.




Khi em bước sang giai đoạn thứ hai, khi đã hiểu rằng mình cần chọn một người cũng đối xử tốt với mình. Hình mẫu mà mỗi người tìm kiếm lúc này là một người có thể yêu thương và chăm sóc vô điều kiện, giống như cách bố mẹ đã từng che chở. Mối quan hệ đó có thể to tiếng, có những lời nói tổn thương nhau, nhưng tình yêu lớn đến mức, chẳng điều gì khiến họ ngừng yêu thương nhau như những đôi bạn đời chạm đến bách niên giai lão. Họ có thể gửi đi những lời nạt nộ, nhưng vẫn đính kèm nỗi khắc khoải thương nhớ, lo lắng, và tình yêu dành cho em.


Tình yêu ở giai đoạn này có thể không còn điên rồ và nồng cháy như trước, nhưng lại mang đến cảm giác bình yên thực sự, dù hằn học với nhau thế nào, khi ở cạnh nhau, mọi thứ giống như khoảng an nhiên. Đó là nền tảng ổn định để cả hai cùng phát triển.






Cuối cùng là thứ tình yêu hiếm gặp nhất. Không phải tình yêu được Gia Tiên chấm chọn hay bao nhiêu vị Thần Linh độ trợ. Đó là khi em đã trải qua đủ để tiến gần hơn đến sự hoàn thiện — từ tâm hồn, tinh thần cho đến lý tưởng sống. Em rất khó để trao đi tình cảm. Em không tìm kiếm, mà chờ một người đến lay em dậy khi em đang nghỉ ngơi trên hành trình riêng, dắt tay em đi đúng hành trình còn lại. Em chính là lí do để họ tiếp tục kiên cường đi tiếp, cũng vì em, mà trái tim họ dừng chân.


Giống câu thoại trong phim:

"Con người cần ít nhất một ước mơ, một lí do để kiên cường. Nếu trong tim không có chốn dừng chân, vậy đi đâu cũng là lạc lối".

Họ không đi hành trình của họ, mà hành trình của họ là nơi có em hiện diện.


Người đó không chỉ hiểu em như một tri kỷ, mà còn nhìn thấy cả những tiềm năng và phẩm chất vẫn còn ẩn giấu. Dù dịu dàng nuông chiều, họ cũng đủ kỷ luật khắt khe để buộc em phải không ngừng trưởng thành và mạnh mẽ, cho xứng với thiên phú bên trong mình, để em hiểu rằng ánh mắt phẫn nộ, cũng là sự từ bi.


Trước khi chân ái đó xuất hiện, điều quan trọng nhất vẫn là hãy yêu bản thân mình thật nhiều em nhé.

Anh chưa từng tin rằng tình đầu bao giờ cũng là thứ khó quên nhất. Điều đó có thể đúng với thế hệ xưa. Người ta chỉ khó quên những người đã từng cho mình /hy vọng/ rồi lại tự tay lấy đi /niềm tin/.

Anh rất yêu sự thật thà và thẳng thắn của em, cũng như cách em chia sẻ cuộc sống xung quanh em, nó đáng yêu như em vậy. Chỉ là, cuộc sống của anh tương phản quá, chẳng muốn phải chia sẻ những thứ tệ hại đó với em. Mỗi khoảnh khắc đáng yêu em chia sẻ, lại là tia sáng tích cực để anh bám víu vào, là một lần ước gì được ở tại đó, trong khoảnh khắc đó, trải nghiệm cuộc sống vui vẻ đó cùng em, tay trong tay đến nhiều nơi với em..





Trên chặng đường sau này em sẽ đi, trong cuộc đời mà rồi em cũng sẽ kết hôn, sinh con như bao người khác, tình yêu vốn chỉ là điểm khởi đầu. Nó đưa hai người đến với nhau, nhưng không phải là tất cả. Để gắn bó lâu dài, không phải là tiền bạc của cải, thất bảo nhân gian, mà anh nghĩ cần hai điều: một là cảm động, hai là cảm phục.


Ai cũng có những tổn thương thầm kín không dễ nói ra. Những lúc cô đơn nhất, em hẳn cũng từng mong có người đủ tinh tế để nhìn thấy và ở bên xoa dịu. Một người như vậy, tự nhiên sẽ khiến lòng mình mềm lại, sự cảm động chạm thấu tâm can.


Nhưng cuộc sống của mỗi người đều là hành trình vô thường, như thế cờ vây luôn trong trạng thái sẵn sàng lật ngược. Có những tình cảm đẹp, rực rỡ như sao băng — đủ để nhớ, nhưng không thể tồn tại mãi. Đến một lúc nào đó, người ta cũng sẽ nhận ra, sự cảm động không giữ nhau lại được, họ vì tương lai mà chọn bước đi.


Nhưng, người khiến em cảm phục, lại là người dù mệt mỏi vẫn không ngừng tiến lên. Nhìn họ kiên trì, mạnh mẽ, em sẽ bất giác ngưỡng mộ. Họ giống như lời nhắc về tương lai của chính mình — rằng tương lai được tạo nên từ những gì ta nỗ lực ở hiện tại. Từ đó em định vị được đích đến của mình, cũng từ đó, em nhìn thấy một bóng dáng bất khuất vượt qua đủ thứ rào cản chỉ để được đồng hành cùng em.


Mỗi bước niên đại đều có những cách tán tỉnh khác nhau, nhưng trái tim thì không có nhiều cách đối đãi như vậy.


Chỉ cần đủ cảm động và đủ cảm phục, là đã có đủ lý do để đi cùng nhau đến cuối luân hồi.




P/s: Nếu em thắc mắc tại sao lại tên bài là "Sao băng", thì bởi, nó đẹp, nhưng lụi tàn nhanh quá. Và..


Anh chẳng cần phải có sao băng để /make a wish/, vì từng khoảnh khắc em hiện diện, với anh đã là /dream come true/.

Anh cám ơn em, vì đã từng chạm vào trái tim anh.


 
 
 

Bình luận

Đã xếp hạng 0/5 sao.
Chưa có xếp hạng

Thêm điểm xếp hạng
bottom of page